22:38:15 | 25/04/26 |
 | admin [ON] (Admin) |
rave;y thuộc dạng cũng hơi hơi đẹp trai, với mái tóc vàng như lông tôn ngộ không, nên nó gọi ông tar là Thầy khỉ vàng =)).
« Cộp cộp » - Tiếng thước bảng vang lên chói tai, cả lớp im lìm, ngay cả con muỗi bay qua còn nghe tiếng T^T… - Hôm nay lớp chúng ta vinh dự đón típ 3 bạn học sinh mới. Nào, các em vào đây - Thầy « nìm nở » mời tụi nó vào. Đầu tiên là Du - Cậu khẽ nở nụ cười thân thiện :
- Chào mọi người. Mình là Cao Thế Du, mong mọi người giúp đỡ - Nói rồi, cậu bước xuống bàn Lạc Thiên, cả bọn con gái nhìn Lạc Thiên với ánh mắt rực lữa, còn cô nàng giã lơ chả biết chuyện gì.
Tiếp đến là Hắn - Gương mặt lạnh lùng đến lạ lùng bước vào, chỉ khẽ nói 1 câu : « Tôi họ Bùi, tên Hy, lót chữ Quốc. Còn ai có thắc mắc gì không ?? »… Khẽ nhếch mép, cậu tiếng thẳng về bàn cuối, phía sau Lạc Thiên…
Đến lượt nó. Nhưng khi nó vừa bước vào, cả lớp, ai cũng nhìn nó với ánh mắt ngỡ ngàng… Có tiếng xì xầm vang lên
Cô A « Sao giống vậy… »
Cậu B « Không lẽ hồn ma về trả thù »
Cô C « Lần này không biết xảy ra chuyện gì đây »
Những câu xì xầm ấy đã lọt vào tai Quốc Hy, Thế Du và cả Lạc Thiên
…
Nó ngơ ngác chẳng biết gì… Chỉ khẽ cúi đầu rồi nói : - Tớ là Đoàn Hàn Nhi, mong mọi người giúp đỡ tớ… Rồi bước thẳng về phía Hắn. Cả buổi học, nó không tài nào chăm chú bởi cái ánh mắt tò mò, những tiếng xì xầm chỉ chỏ về phía nó.
Còn Hắn thì tỉnh bơ ngủ, đúng là còn heo mà. Du và Thiên thì nói chuyện rất tự nhiên. Chỉ còn 1 cách, nó lôi chiếc Ipod ra và đeo lên tai, vặn volume hết cỡ, nó nằm xuống bàn ngủ 1 giấc đến tận ra chơi…
Căn -ting trường…
Nó nằm gục xuống bàn, Lạc Thiên chăm chú đọc sách, Hắn và Du đã len lỏi dùng mĩ nam kế để mua đồ ăn. Trở về bàn với 4 tô phở nghi ngút và 4 li trà sữa, nó nuốt nước bọt.
- Chu choa ! Đúng là trường quý sờ tộc. Đồ ăn ngon hết biết - Nó tấm tắc khen
- Ừm ! Ngon thiệt. Nhưng không bằng Lạc Thiên nấu - Du quay sang Lạc Thiên nháy mắt
- Hỳ… Có gì đâu - Thiên đỏ mặt, cười trừ
- Nhưng lạ quá - Hắn đột nhiên lên tiếng. Cả đám tôi đưa mắt nhìn hắn…
- Lạ chuyện gì ??? Có gì đâu mà lạ - Du hỏi
- Từ lúc Hàn Nhi chuyển đến đây tới giờ. Tớ cứ nghe mọi người xì xầm bàn tán chuyện gì đó ! - Hắn chống cằm nói
- Ừm, đúng đó, Lạc Thiên, cậu có biết chuyện jề hong ? - Du gật đầu way sang Lạc Thiên
- Không, tớ không biết - Lạc Thiên xua xua tay… Sau khi chén 1 bữa no nê, cả đám bọn nó quay về lớp trước bởi không muốn mọi người xì xầm bàn tán về nó và thứ 2 là cả 2 anh chàng hotboy nhà nó mún tránh cái nhìn thèm thuồng của mấy bà thím ngoài căn tin. Đang nhâm nhi bịch bánh snack, bỗng « Reng…Reng », tiếng chuông vào lớp vang lên. Nó tiếc nuối để bịch snack vào hộc bàn, bỗng, tay Nó chạm vào vật gì đó. Vật gì đó cứng cứng, mềm mềm =’’=…
« Á ! » - Có vật gì đó nhọn nhọn đâm vào tay nó…
- Này ! Có sao không - Hắn lo lắng nhìn
(Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
- Không, có cái gì đó trong hộc bàn tớ - Nó chỉ tay xuống. Hắn cúi xuống lấy ra 1 hình nhân, trên hình nhân đính 3 cây đinh, trong số 3 cây đinh ấy, có 1 cây đinh còn dính chút máu « uf Nó T^T », nhưng cái vết thương ấy chả là cái nghĩa địa gì đối với những lần nó đi đánh nhau cả. Nhưng điều làm nó sợ đó là trên hình nhân có ghi 1 mảnh giấy « Hàn Nhi - Cô là người tiếp theo »…
- Quái thật, cái gì đây - Du ngạc nhiên hỏi
- Không lẽ vừa chuyển tới đây đã có người ghét tớ tới độ ểm hình nhân trù T^T - Giọng Nó yểu xìu
- Không đâu, có lẽ là trò đùa để chào hỏi bạn mới của trường thôi - Hắn trấn an. Tiết 4 là tiết hóa, tiết của ông thầy ‘’khỉ vàng’’ mà cũng là môn nó yêu thích nhất. Đang chăm chú nhìn lên bảng, bỗng nó cảm giác như có bàn tay ai đặt lên vai, nó rùn mình, có cái gì đó lạnh buốt chạy dọc sóng lưng của nó. Nó quay ra sau, chẳng có gì ngoài cậu bạn mọt sách đeo cái kính dày cộm đang chăm chú làm bài. Nghĩ chắc mình ám ảnh chuyện đêm qua, Nó quay lên lại. Bỗng giật mình, mở mắt to hết cỡ nhìn lên bảng… Môi nó mấp mấy nói không ra hơi… Cái cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt nó là 1 cô gái, mặc áo đầm trắng, mái tóc dài rũ rượi, dài đến nỗi đụng đất, che nữa khuôn mặt. Cô ta đang ngồi trên bàng giáo viên, tay đập đập nhè nhẹ vào bàn giáo viên, bỗng, mắt cô ta hướng về tôi đầy căm thù, khẽ nở nụ cười nữa miệng rồi cô ta biến mất không 1 vết tích… Mặt mày nó tái méc, toàn thân rung rẩy, trán đầy mồ hôi…
- Này !! Hàn Nhi cậu sao vậy - Hắn lay lay làm nó giật mình
- Không… Không sao, tớ thấy mệt quá - Nó ấp úng
- Vậy tớ đưa cậu về phòng nghỉ nhé - Hắn lo lắng. Nó khẽ gật đầu. Không hiểu sao mắt nó bỗng nặng trịch như có 2 cục tạ gắn vào, tay chân nó lúc này lạnh ngắt. Hắn lên bàn giáo viên, xin phép cho nó, rồi dìu nó về phòng…
- Cậu ở đây đi. Tôi đi lấy thuốc. Chắc cậu bệnh rồi, tay chân lạnh như nước đá vậy - Hắn dìu nó xuống giường, đắp chăn cho nó rồi ra ngoài…
Nó thiếp đi và như chìm trong cơn mê, nó thấy mình ở trong 1 ngôi nhà hoang, xung quanh là những đóa hoa bồ công anh yếu ớt chóng chọi lại với ngọn gió. Nó thấy 4 người, 2 nam 2 nữ bế 1 cô gái đến, dường như họ không thấy sự hiện diện của nó. Cô gái bị trói chặt, đặt trên nền nhà ẩm ướt. 1 người cầm gậy, 1 người cầm roi vung vào người cô gái 1 cách không thể nào tàn nhẫn hơn, cô gái thét lên trong tuyệt vọng… Mái tóc ngắn cắt [kiểu giống Ji yeon trong Cry Cry ý"> xũ xuống rũ rượi. Sau 1 lúc, cô gái chỉ còn biết nằm thoi thóp ở 1 góc, quần áo tả tơi vươn đầy vết máu từ những đường roi, đường gậy vung xuống. Rồi 1 người phụ nữ tiến lại gần, súng… nó nhận ra cái vật sắt trên tay mụ là súng… « Đoàng »… Mụ bắn vào ngay tim cô gái, mắt cô gái mở trân trân nhìn mụ căm hờn. Máu từ tim loang ra, xông lên mũi tanh nồng.
- Khốn, mắt nó cứ nhìn tao trân trân - Bỗng mụ la lên. 1 người đàn ông đi đến cầm con dao. « Phập »… Gã đâm con dao vào mắt cô gái….
- Giờ thì nó không thể nhìn bà được nữa - Ông ta cười hả hê… Nó đưa tay che miệng, ngồi bệch xuống, tay run run. Đã chứng kiến nhiều cảnh đánh nhau, đã thấy máu không phải là ít, đã giết người vô số, nhưng, cái cảnh tàn nhẫn ấy như xoáy vào tâm trí nó. Cùng là con người mà sao họ lại có thể tàn nhẫn đến như vậy… Nó nghe toàn thân lạnh buốt. Giật mình là lúc nó thoát khỏi cơn mê, thở hồng hộc mệt mỏi, tay ôm lấy trái tim còn đang đập loạn nhịp… Khẽ thở phào, thì ra chỉ là 1 cơn ác mộng, nhưng nó cảm giác như thật vậy. Nằm xuống giường mệt mỏi, định chợp mắt 1 tí nữa nhưng bỗng nó nghe lạnh sóng lưng, ngoài trời, gió khẽ rít đập vào cửa sổ như có ai đang kêu tên nó vậy… Nhún vai, kéo chăn qua cổ… Tiếng gió đập vào cửa sổ…’’i…i…i…N…h…i…i…i..Nhi….’’ Nó cảm giác có cái gì đó đang len vào chăn, cảm giác như bàn tay ai đó đang ôm lấy mình, hơi thở lạnh buốt khẽ phà vào sau gáy. Vùng chăn dậy, bỗng nó nhìn ra cửa sổ… 1 cô gái, mặc áo đầm trắng, mái tóc dài rũ rượi che nữa khuôn mặt đang nhìn nó, rồi như có cái gì đó ôm chầm lấy nó,không tài nào nhút nhích được. Cô gái bí ẩn đấy biến mất. Thay vào đó là 1 cô bé, mặc đồng phục trắng, mái tóc dài đen láy, trên tóc cài băng đô hình nơ màu xanh. Cô bé có gương mặt thanh tú, có nụ cười hồn nhiên, đang ngắm nhìn những đóa hoa trong khuôn viên, mặc cho gió đang trêu đùa mái tóc óng ả ấy. Sau lưng, 1 cậu con trai, tay cầm hộp quà màu hồng, mái tóc nâu hạt dẽ dài qua gáy trông lãng tử. Cậu có khuôn mặt nam tính mạnh mẽ, ánh mắt nhìn con bé trìu mến…
- Em… Em này - Khẽ ngập ngừng, cậu tiếng đến gần con bé
- Ơ… Em chào anh… Có chuyện gì không anh ? - Con bé ngập ngừng..
- Anh… Anh thích em… Thíc em lâu lắm rồi - Cậu cúi gằm mặt xuống, tay chìa hộp quà trước mặt con bé…
- Em… Em cũng thíc… thích anh - Con bé đỏ mặt, nhận lấy hộp quà trong tay cậu mỉm cười… Bỗng, cậu kéo tay làm con bé ngả nhào vào lòng cậu. Khẽ đặt nụ hôn lên môi con bé. Con bé như đắm chìm vào trong nụ hôn ấy, không hề nhận ra đôi tay cậu đang tự do tung hoành, sờ soạ