19:53:10 | 28/04/26 |
 | admin [ON] (Admin) |
c leo lên… Nếu là bình thường thì chỉ cần bắt chớn là hắn có thể qua khỏi bức tường này dễ dàng, nhưng bây giờ thì T^T… Cố lắm, hắn và Du mới leo lên đươc… Đưa tay xuống, Hắn nói to:
- 2 người đưa tay đây, bọn tôi kéo…
"Grừ…Grừ" - Giọng của hắn bị cắt ngang bởi tiếng gầm gừ… Hắn và Du nhanh chóng nhảy xuống, đứng chắn trước mặt nó và Thiên… Trước mặt bọn nó là 5 con chó bệc-giê đang gầm gừ… Rồi 5phút…10phút…30phút…5 con chó vẫn nhìn bọn nó chăm chăm, không khoan dung, không buông tha… Đôi chân nó yếu ớt, muốn khuỵu xuống... Lạc Thiên khẽ đỡ nó dậy… Thì thào:
- Các cậu đứng yên nào… Chỉ cần các cậu nhúc nhích. 5 con chó này sẽ bay vào xé xác cậu ra đấy…
- Nhưng, nhưng tớ không trụ được nữa - Giọng nó sắp khóc…
"Bốp…Bốp" - Tiếng vỗ tay vang lên, kèm theo đó là những giọng cười đắc ý, và tiếng chanh chua của bà hiệu trưởng Nhung vang lên
- Hay lắm!!! Trúng độc mà vẫn còn cầm cự được. Các ngừoi quả thật không tầm thường… - Sau lưng bà là Lê Đạt, ông Thành ông Hải và khoảng 200 thằng đàn em khác… 5 con chó giờ đã thôi vẻ hung dữ, chúng tiến đến cần mụ, khẽ dúi dúi đầu vào chân mụ… Trên bờ môi mụ khẽ nở nụ cười nói:
- Chó ngoan!!...
- Bà… Rốt cuộc bà làm những chuyện này đễ làm gì chứ - Thiên đanh giọng hỏi
- Hừ!!! Vì tôi thích. Được không. Các người cấm được àk - Ba hiệu trưởng hừ nhẹ nói…
- Cô… - Thiên định tiến lại chỗ bà hiệu trưởng nhưng khi cô vừa nhút nhích, 5 con chó lại quay sang gầm gừ…
- Hey, các cô cậu mà nhúc nhích thì 5 đứa "con yêu" này của tôi sẽ xông vào xé xác tất cả đấy - Bà hiệu trưởng khẽ nở nụ cười đắc thắng…
- Ư… Tớ… Tớ không chịu đựng nổi nữa rồi - Nó nói giọng yếu ớt…
- Đừng!! Cố lên Nhi - Hắn đỡ tay Nó. Nó khuỵu đầu gối xuống, té nhào về phía trước.. Lập tức, 5 con chó bệc-giê lao vào chỗ bọn nó nhanh như cắt… Nó nằm sấp trên đất, nhắm tịt mắt lại, chờ đợi cái giây phút tử thần ấy…
- Nhanh lên!! Đỡ Nhi dậy - Hắn quát. Thiên - Du và Hắn loay hoay đỡ nó dậy, người nó mền nhũn như cọng bún thiu, dù rất cố gắng, nhưng không hiểu sao nó không thể đứng dậy nổi… 5 con bệc-giê nhảy bổ vào bọn nó…
"Phập…" - Hàm răng của con bệc-giê đen cắm sâu vào tay… Thanh Tú. Tú nhăn mặt vì đau, khuỷa tay rướm máu…
- Tú… - Hắn to mắt ngạc nhiên…
- Tôi… Tôi không đến trễ chứ - Tú gượng cười…
Bà hiệu trưởng bất ngờ, sau khi định thần lại, bà quát to:
- Khốn, lũ "cờ hó", nhốt lũ chó này lại hết cho tao. Lê Đạt cùng 2 anh em nhà Hải -Thành dắt 5 con chó bệc-giê vào chuồng…
- Tú… Con có sao không - Bà hiệu trưởng lo lắng hỏi
- Con không sao. Mẹ àk!! Dừng mọi chuyện lại đi… Con xin mẹ!! - Tú nói
- Chuyện này!! Con àk, mẹ đã lỡ dính vào đây rồi. Bèo dạt thì mây trôi. Xin con, hãy để yên chuyện này. Đừng xen vào - Giọng bà Nhung khẩn cầu nhìn Tú
- Mẹ àk con xin mẹ, hãy tha cho họ. Ra đầu thú đi mẹ. - Tú nói tiếp
- Thanh Tú.. Tránh ra, - Bà Nhung thét lớn
- Các bạn, đây là thuốc giải - Tú quay sang bọn nó. Trời bắt đầu đổ mưa, sấm sét ầm ầm như trút giận. Tiếng gió rít lên nghe như tiếng ai oán… Bầu trời tối đen…
- Tú… Mẹ là mẹ của con. Con nỡ lòng nào nhìn người khác đem bao nhiêu công sức của mẹ đổ sông đổ biển hay sao - Bà Nhung
- Con không thể đứng yên nhìn mẹ làm những chuyện tàn ác này nữa - Giọng tú cay đắng…
- Được. Nếu con muốn. Mẹ sẽ xử luôn con. Đó là con đường con chọn. - Bà Nhung giơ cây súng nhỏ ra chỉa thẳng vào tú…
- Được. Cứ bắn, nếu mẹ có thể… Bắn con đi!!! Bắn đi - Tú quát lên. Mặc cho mưa tát vào mặt cậu, quần áo ướt sũng. Mái tóc nâu dài khẽ rũ xuống…
"Pằng" - Phát súng vang lên chói tai… Tú ngước mặt lên trời, nước mưa rơi vào mặt cậu đau rát, mái tóc khẽ lay nhẹ trong gió trông cậu bây giờ thật quyến rũ.
"Keng" - Thanh kiếm của Lạc Thiên nhanh chống vung ra, đỡ lấy viên đạn. Viên đạn rơi xuống đất, nó để lại trên thanh kiếm 1 lõm hơi sâu…
- Ha..Ha…Ha… - Tú cười trong đau đớn rồi khuỵu xuống… Cậu không ngờ, ngừoi mẹ mà bao năm qua cậu kính trọng, yêu mến lại có thể nhẫn tâm bắn cậu… Nếu thanh kiếm đó không đỡ kịp, có lẽ, cậu đã chết dưới tay bà ấy rồi…
- Các người - Bà hiệu trưởng run run…
- Hừ, đã đến lúc bà phải trả giá cho những việc bà làm... Bà thật độc ác và nhẫn tâm. Bà nỡ giết đi đứa con trai của bà sao - Giọng Thế Du lạnh lùng…
- Hừ, các người nghĩ bao nhiêu công sức để tôi ngồi được cái ghế này đỗ sông đỗ biển chỉ vì thằng con trai này sao. Không… Các người lầm to - Giọng bà hiệu trưởng đều đều, từng chữ, từng lời nói đó như ngàn nhát dao đâm vào trái tim Thanh Tú. Bà ra hiệu cho những thằng đàn em xông lên. Cả lũ bọn nó tuy vẫn chưa giải được hết độc, song, chính những lời nói cay độc của bà đã làm nỗi dậy lòng căm thù trong tụi nó. Quên hết mệt mỏi, tụi nó lao vào bọn đàn em như 1 con hổ vồ mồi… Mưa càng lúc càng tầm tã, mưa như trút nước xuống ngôi trường Thánh Phóng.
Nó vẫn vung cây roi làm bằng đuôi loài cá đuối, khẽ xoay vòng. Nó đánh hệt như múa lụa, chiếc roi xoay vòng như những vũ công đang múa lụa khiến cã bọn đàn em xanh mặt không giám xông vào (sợ chết)… "Pặc…Pặc" Chiếc rôi bất chợt vung ra như con rắn hổ mang vồ mồi… "Bịch" tiếng xương vỡ, bọn đàn em ôm lấy vết thương thét lên đau đớn…
"Bốp" - Hắn xoay người, tung cú đá số 4, tiếp, lấy chớn, hắn tung đòn đá thẳng vào mặt 1 tên khác. Kết thúc bằng đòn đá cầu vòng và đá xoay, trong chớp mắt, hơn hai mươi thằng ngã xuống (mấy đòn này trong taekwondo các bác ạk :">)
Bên phía Lạc Thiên - Cô vung đường kiếm với tốc độ cực kỳ nhanh, thoắt ẩn thoắt hiện khiến cả lũ đánh với cô lao đao… Bốp… Rầm… Rầm…
Thế Du thì nhàn hạ hơn, cậu lấy khẩu súng Wilson D6 (1 loại súng lục ngắn, đươc làm bằng thép không rĩ, giáp vàng nguyên chấp phía ngoài.)
"Đoàng…Đoàng…Bằng…Bằng" Du tiả từng tên 1, không nao núng, không sợ sệch, ngược lại rất thú vị, tiếng đạn vang lên nghe chói tai. Cậu bắn phát nào, dù quay ngang quay dọc, sang trái hay phải, cậu đều chỉ nhắm vào 1 chỗ duy nhất, đó là chân. Mục đích của cậu là cho bọn tép riu này tàn phế, không còn cơ hội đi làm những chuyện rởm đời nữa…
Chỉ trong chốc lát, bọn nó đã giải quyết xong đám tép riu, xác người nằm chất đống trên sàn nhà… Bà hiệu trưởng, Lê Đạt, 2 ông thầy khẽ rung lên từng hồi…
- Hừ, chỉ còn 4 người… - Nó khẽ nhếch mép
- Đến lúc, các người phải trả giá rồi đấy - Du nói
- Không… Không… thể như vậy được. Bao nhiêu công sức của tôi… Hahaha… bao nhiêu công sức của tôi… Tụi bây, tụi bây, tao sẽ bắt tụi bây trả giá… Haha - Bà hiệu trưởng phát điên loạn, bà ta điên cuồng chạy ra khỏi khuôn viên để lại bao ánh mắt ngạc nhiên… 2 anh em Hải - Thành cũng đã nhanh chân chạy trốn theo bà hiệu trưởng Nhung. Lê Đạt lúc này chết sững người, đôi chân ả run run…Ả khuỵu gối xuống, ôm mặt khóc nức nỡ:…
- Các cậu, làm ơn, giết tôi đi. Tôi không muốn ở tù đâu
- Hừ. Chết thì tiện nghi cho cô quá. Đã đến lúc cô ngồi lại suy nghĩ đến những gì các người đã làm - Hắn tiến đến, nâng cằm Lê Đạt lên…
- Vậy tôi sẽ tự tử - Lê Đạt thét lên, bay đến chộp lấy khẩu súng trong tay Thế Du…
- Khoan… đã - Thế Du ngăn cản nhưng…
"Đoàng" - Lê Đạt đã tự kết liễu đời mình bằng 1 phát đạn xuyên đầu… (ghê qó T^T)… Lê Đạt ngã xuống, máu tuôn ra trên nền nhà chảy đi theo nước mưa… Mưa càng ngày càng lớn hơn, tiếng sấm, tiếng sét rầm rầm như thể muốn trút giận vào người bọn nó, gió lay những càng cây đập mạnh vào cửa sổ, lay những cánh hoa bồ công anh yếu ớt bay lên…
Ông Hải trốn trong phòng thư viên tầng 3… Cảm nhận như có cái gì đó lành lạnh sau gáy. Ông quay lại, không có gì…
"Hư…Hư…Ư…" - Tiếng khóc con gái khẽ vang lên… Ông Hải sợ sếch khi thấy cô gái có mái tóc ngắn, mặc đồng phục học sinh, đang ôm mặt ngồi khóc… Khẽ rùng mình nhưng ông quyết định tiến lại gần…
- Sao..Sao em lại ngồi đây - Ông hỏi nhẹ… Cô gái không nói gì…
- Này… em học sinh… em có sao không - Ông Hải khẽ lay lay người cô học sinh… Cô học sinh chỉ khẽ quay lên, nở nụ cười nữa miệng với ông Hải… Giật n