watch sexy videos at nza-vids!

down phim sex online , xem phim sex online , tai phim sex mien phi , wap sex , doc truyen sex , truyen sex hay

phim sex hay , wap xem sex

Tải Game Phong Vân Truyền Kỳ Tuyệt Đỉnh Mobile
Wap tai phim sex
HOMEGamesVideo
00:59|13/04/26
Mozilla/5.0
Game Hay Nên Chơi
 Tìm kiếm
xuong Truyện Teen Tiểu Khanh ngốc nghếch
#1 00:59:4713/04/26
Admin admin [ON] (Admin)
Tuyển Người Yêu
n Bưu ở lại phòng bệnh ăn bữa cơm cùng cả nhà Cố Tiểu Khanh. Cơm nước xong, anh ngồi lại tán gẫu với bà Cố. Cố Tiểu Khanh ngồi ngay ngắn trên giường bệnh, không nói chuyện, không cử động, mắt nhìn chăm chăm vào tivi, nhưng hai người trong phòng đều biết tâm trí cô tuyệt đối không đặt ở đó.

Việc Cố Tiểu Khanh lẳng lặng không nói không rằng khiến phòng bệnh trở nên ngột ngạt, sau bữa cơm chiều bà Cố cơ hồ e ngại không khí nặng nề quá mức nên cứ tìm chuyện hỏi han Mã Nguyên Bưu. Mã Nguyên Bưu vì lo tình trạng Cố Tiểu Khanh như vậy, nếu chẳng may có chuyện gì mẹ cô không thể một mình gánh vác nên anh cũng không vội vã chào tạm biệt ra về, tiếp tục ở lại hàn huyên với bà về tài nhà cửa. Nhờ tiếng tivi và tiếng hai người râm ran nên bầu không khí mới dễ thở hơn phần nào.

Hơn mười một giờ, cửa phòng bệnh đột ngột bị mở toang, Âu Lâm Tỷ xuất hiện trong bộ trang phục có phần xộc xệch, râu mọc lún phún trên chiếc cằm vốn luôn trơn láng, khuôn mặt bơ phờ, cặp mắt đỏ ửng. Anh nhìn chằm chặp Cố Tiểu Khanh đang ngồi trên giường bệnh, ánh mắt chứa đầy bao nỗi phức tạp đan xen.

Cố Tiểu Khanh nhìn thẳng vào anh bằng đôi mắt cũng đỏ không kém, nói trong hơi thở rời rạc: “Xin anh đấy, anh có thể nói với tôi anh ấy ra sao rồi không?”

Âu Lâm Tỷ mệt mỏi vuốt mặt: “Tình trạng anh ấy không tốt lắm, hôn mê sâu suốt từ hôm qua đến giờ, tối nay anh ấy đã được đưa đi Mỹ bằng máy bay riêng rồi.”

Cái tin đó làm Cố Tiểu Khanh bần thần mãi hồi lâu, thế rồi cô run rẩy cất lời: “Ít nhất, ít nhất anh ấy vẫn còn sống phải không?” Lời vừa nói ra, nước mắt đã vỡ òa. Cô kiệt sức ngã từ từ xuống giường, dùng cánh tay trái không bị thương kéo chăn đắp kín từ đầu đến chân.

Căn phòng im bặt. Ba người nhìn cô cuộn mình trong chăn, thân thể dưới chăn rung nhè nhẹ nhưng không hề có tiếng khóc nỉ non. Ai cũng đứng yên tại chỗ, không ai có thể bước đến nói lời an ủi cô. Bởi người khiến cô buồn khổ, khiến cô hạnh phúc, khiến cô mắt ướt lệ nhòa, người ấy không còn ở nơi này.

Hết chương 36.

Cố Tiểu Khanh xuất viện nửa tháng sau đó. Trong khoảng thời gian nằm viện, cô ăn đúng bữa, ngủ đủ giấc, ngoan ngoãn dưỡng thương, không làm gì khiến người khác khó chịu. Sau khi ra viện, ba mẹ đưa cô về nhà chăm sóc hai tháng. Hai tháng này, mỗi ngày cô nhàn tản quẩn quanh trong nhà, hết ăn rồi lại ngủ. Sau những tháng ngày ăn no ngủ kỹ, qua Tết âm lịch, cô mập mạp trắng trẻo thấy rõ, ngoại trừ tinh thần không được tốt lắm, còn lại tất cả những mặt khác có vẻ như rất bình thường.

Hơn sáu mươi ngày, Cố Tiểu Khanh hoàn toàn bặt tin Âu Lâm Ngọc, Âu Lâm Tỷ thì lặn không thấy tăm hơi, thậm chí cả các phương tiện truyền thông cũng không đưa bất kỳ tin tức gì về tai nạn của chủ tịch tập đoàn Dụ Long. Công ty vẫn hoạt động ổn định, sau này Trương Diệu Dương nói cho cô hay, không bao lâu sau khi Âu Lâm Ngọc gặp chuyện không may, vị chủ tịch hội đồng quản trị vốn nghỉ hưu an dưỡng tuổi xế chiều một thời gian dài đã trở lại điều hành tập đoàn.

Sang năm mới, Cố Tiểu Khanh vào công ty làm thủ tục thôi việc. Cánh tay phải bị thương đã để lại di chứng nặng nề. Kể từ đây, cô phải gắng sức mới có thể nhấc tay lên được, không những vậy, cô còn phải chấm dứt sự nghiệp vẽ đồ họa trên máy tính vì các đốt ngón tay đã mất tính linh hoạt, mà cô thì lại không sao điều khiển được chúng theo ý muốn của mình.

Đúng lý ra, Cố Tiểu Khanh không nhất thiết phải thôi việc, bởi vì trong trường hợp này công ty sẽ an bày cho cô một công việc khác phù hợp hơn. Thế nhưng cô dường như đã chẳng còn chút động lực, làm việc gì cũng cảm thấy nản lòng thoái chí, vì thế dù cho Trương Diệu Dương đã hết lời khuyên nhủ nhưng cô vẫn cương quyết từ bỏ.

Bước ra từ tòa nhà sau khi hoàn tất các thủ tục giấy tờ, trong mắt cô là đất trời một màu trắng xóa. Hai hôm trước bão tuyết vừa ghé ngang thành phố C, để lại trên vỉa hè ven đường rải rác vài mảng băng chưa kịp tan đã bám đầy bụi bẩn, đây đó những khách bộ hành cóng róng co ro bước đi hối hả trong màn tuyết giăng giăng mịt mờ hiu quạnh.

Cố Tiểu Khanh giữ chặt khăn quàng cổ, nhìn xuống bậc thềm dưới chân. Còn nhớ một năm trước, cô đã đến đây với bao bồi hồi phấn khởi. Ngoảnh lại nhìn cánh cổng phía sau, giây phút này trái tim cô dâng lên vô vàn cảm xúc không thể gọi tên. Chuyến xe thời gian đã chở giấc mơ gần mười năm thanh xuân tươi đẹp của cô đến với nơi này và đến với người ấy, để rồi ngày hôm nay, cô chỉ còn lại với khoảng trống mông lung hụt hẫng.

Một cơn gió lạnh bất chợt phả đến xô dạt những dòng suy tư của cô, rồi men theo cổ áo rót làn hơi rét buốt vào sâu trong tim. Kéo sát vạt áo ấm, Cố Tiểu Khanh thầm nghĩ, chắc có lẽ mùa đông này sẽ dài bất tận.

¤¤¤

Tháng năm, xuân về hoa nở trên thành phố C, cũng là lúc Cố Tiểu Khanh một mình đi Hải Nam. Cô là người có lối sống cứng nhắc rập khuôn, thiếu đi sự phóng khoáng cởi mở thường thấy ở phụ nữ thị thành. Hơn hai mươi năm qua, ngoài thành phố C, nơi cô từng sống lâu nhất chỉ có mỗi Hải Nam mà thôi. Bởi vậy cô luôn hun đúc ý nghĩ, nếu có một ngày cô không sống nổi ở thành phố phù hoa này, Hải Nam sẽ là chốn nương náu thứ hai của cô.

Cố Tiểu Khanh nghiêm túc hẹn gặp Mã Nguyên Bưu một lần trước khi ra đi. Thời gian vừa qua, Mã Nguyên Bưu thường ghé thăm gia đình cô, nhưng quan hệ giữa anh và cô vẫn chẳng có gì tiến triển. Mỗi lần anh đến, cô rất hiếm khi ra đón tiếp, thường thì cô trốn biệt trong phòng lên mạng hoặc ngồi đờ người trong phòng khách xem tivi. Với Cố Tiểu Khanh, Mã Nguyên Bưu chẳng nói được mấy câu, nhưng với ông Cố thì trái lại, hai người một già một trẻ tâm đầu ý hợp cứ như đôi bạn thân thiết lâu năm.

Cố Tiểu Khanh biết, nếu muốn tìm một bờ vai để gửi gắm bình yên ngày qua ngày, Mã Nguyên Bưu chắc chắn là sự lựa chọn thích hợp nhất. Quả thật cô cũng từng nghĩ như vậy, nhưng từ khi Âu Lâm Ngọc gặp tai nạn thì cô đã hiểu rõ, trên đời này tình cảm là thứ không thể miễn cưỡng, cũng như người ta không thể đè nén những đam mê thể xác khởi nguồn từ tình yêu chân chính.

Ngày trước, Âu Lâm Ngọc từng tồn tại trong lòng Cố Tiểu Khanh như biểu tượng của người đàn ông hoàn mỹ, sau này khi ở bên anh, thấu hiểu anh, sự ngưỡng vọng ban đầu đã hoàn toàn chuyển hóa thành tình yêu. Yêu anh, cô đương nhiên nhận ra anh không phải là bức tranh đẹp đẽ không tỳ vết, nhưng thế giới cả tỷ con người này chỉ có anh mới có thể mang đến cho cô niềm hạnh phúc và an lành thật sự. Bởi đã đặt quá nhiều tin yêu vào anh, nên cô không thể mang theo trái tim khắc sâu hình ảnh anh để song hành cùng người đàn ông khác, vì làm như thế chẳng khác nào một sự đày ải khiến cả hai phải khổ đau.

Cố Tiểu Khanh hẹn Mã Nguyên Bưu tại một quán cà phê yên tĩnh. Họ đến nơi cùng lúc, cùng bước vào quán và chọn ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Quán thiết kế rất ấm cúng, không gian quyện hương cà phê ngọt dịu đem đến cho lòng người cảm giác yên bình.

Cố Tiểu Khanh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng đót lẫn chua thanh lan tỏa trong khoang miệng, sau đó cô mở đầu buổi hẹn: “Cậu này, tớ phải đi rồi.”

Mã Nguyên Bưu cười rười rượi, hình như anh không lấy gì làm ngạc nhiên, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Cậu định đi xa sao?”

Cô gật đầu, khẽ khàng: “Về những gì cậu nói với tớ ở Hải Nam, thật lòng xin lỗi cậu, tớ không thể đồng ý được.”

Câu trả lời của Cố Tiểu Khanh không khiến Mã Nguyên Bưu chấn động, song vẻ mặt anh vẫn không ngăn được chút mất mát. Anh cúi đầu một lúc rồi ngẩng lên nhìn Cố Tiểu Khanh, hiền hòa nói: “Là vì tớ đến chậm, Tiểu Khanh à.”

Không biết tiếp lời thế nào, cô đành quay mặt về hướng cửa sổ để tránh phải đối diện với ánh mắt của anh. Mã Nguyên Bưu luôn dịu dàng như vậy, anh chỉ lặng lẽ đứng một nơi đợi chờ cô đến, thế nhưng cô vĩnh viễn không bao giờ có thể sánh bước bên anh.

Sau đó họ bị bủa vây trong trầm mặc, Mã Nguyên Bưu cũng không tìm ra đề tài để kéo giãn tình hình. Vì thế chiếc bàn nơi họ đang ngồi trong phút chốc trở thành nét chấm phá quái lạ trong quán nước nho nhỏ xinh xắn.

Cuối cùng Cố Tiểu Khanh đứng dậy trước, cô chào từ biệt Mã Nguyên Bưu, anh không theo cô ra ngoài mà chỉ đứng lên nhìn cô sâu lắng rồi cúi đầu nói: “Tiểu Khanh, cậu nhất định phải cố gắng sống thật hạnh phúc nhé.”

Cô cố nói với anh bằng giọng bình thường nhất: “Cậu nhớ nhé, cậu cũng nhất định phải hạnh phúc đấy.” Nói xong cô đi lướt qua vai anh, và rồi khi ấy, giọt nước mắt giấu trong khóe mi đã rớt rơi.

Rất lâu sau khi Cố Tiểu Khanh rời đi, Mã Nguyên Bưu vẫn ở lại ngồi đối điện với chiếc ghế không người cùng ly cà phê nguội lạnh. Anh nhớ mười năm trước, có một người con gái lạnh lùng đã b
<< 1 ... 63 64 65
Ads - Nhà tài trợ :
len Tổng số : 1 View: 154852
 Bình luận
Tên bạn:

Nội dung:





Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Tags: $ten
- Từ khóa:
Liên Kết Wap Bạn
|wap đọc truyện||wap tải game online||tải game hack||phim sex điện thoại||phim sex trực tuyến|sitemap.xml
Thống Kê
0nline : 1
Hôm nay : 3
Tổng cộng : 154852


U-ONLINK WAP VIỆT | SEO TỐT NHẤT CHO WAPfree auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phiWAP AUTO BACK LINK - WAP TEXT LINK - WAP LIEN KET Automatic Backlinks, Free backlinks Automatic Backlinks, Free backlinks SEO Reports for waptaiphimxx.sextgem.comPageRank for waptaiphimxx.sextgem.com

phim sex hay , tai phim sex mien phi phim sex hot , doc truyen sex online , wap sex

tuyen tap hinh sex hay , hinh sex updata

-Xem sex: waptaiphimxx.sextgem.com|Xem sex truc tuyen|Đây là trangxem sex truc tuyenvới rất nhiều phimsex trực tuyếncực hayxem sex truc tuyenhiện nay đang rất hót vì nóxem trực tuyếnkhông phải tải về máy

Tải Phim Sex 3gp , Phim Sex Người Và Thú .
Phim sex mienphi cuong hiep me -phim sex online