09:49:34 | 25/04/26 |
 | admin [ON] (Admin) |
phải muốn biến mình thành xinh đẹp, mà là ..............
Xuất hiện chính là một cô thôn nữ ! Toàn bộ trán đều bị che khuất, cặp mắt kính gọng to vừa vặn che khuất nửa khuôn mặt. Chỉ lộ ra một nửa khuôn mặt dưới, da vàng, khóe miệng còn có một nốt ruồi to.
Còn người thì không biết vì sao lại mặc quần áo của mấy trăm năm trước, nhìn hình dáng của cô rõ ràng là không muốn đi xem mắt.
Trữ Đan Thuần thỏa mãn mở cửa phòng , đi ra ngoài.
" Cha nó ơi ! Nhà có trộm!!!" Bà Trữ
to miệng tát vào má Trữ Đan Thuần đang đi tới, tiếng thét chói tai, một tay lục lọi tìm chổi lông gà chuẩn bị khai chiến.
"Sách viết , 'phóng hạ đồ đao', đại tỷ à, chúng tôi nghèo rớt mồng tơi ......."
Chú thích : phóng hạ đồ đao - lập địa thành phật : buông đồ đao xuống. Đây là một câu thành ngữ khuyên con người từ bỏ tâm xấu của mình , quay về với bản chất tốt. Buông đồ đao xuống, thành Phật ngay lập tức.
"Cha, cha nói cái gì mà sách viết, người cha nói là ai? ... còn nữa, đại tỷ nào, con là
con gái, Đan Thuần đây mà ..!"
Trữ Đan Thuần đau đầu nhìn hai người, rống lên.
" Tiểu .... Tiểu Thuần ?..." Bà Trữ hình như phát hiện một đặc điểm: "Nhìn con so với mẹ đều già giống nhau ........."
" Dừng lại! Con nói cho hai người biết, muốn kết hôn cũng được. Nhưng phải đi kết hôn với hình dáng này của con, các người đồng ý cũng được, không đồng ý cũng không được có ý kiến!"
"Cha nó ơi, Tiểu Thuần nhà ta đồng ý rồi."
Bà Trữ hoan hô . "Nhưng mà, dáng vẻ này của con ...... sẽ làm cho mẹ và cha con rất mất mặt..."
Trữ Đan Thuần cười kì dị, sát mặt vào bà Trữ, nhỏ giọng nói: "Mẹ, muốn con nói mẹ ăntrộm đồ trang điểm cao cấp cho cha biết không?"
"Ách ....." Bà Trữ xấu hổ lắc đầu: "Cha nó à, kỳ thật tiểu Thuần nhà chúng ta như vậy cũng rất đẹp."
Ông Trữ gật đầu , ông không có mắt thẩm mĩ đối với phương diện này, nhìn ngang nhìn dọc chỉ cần người ta thích là được.
Xấu nữ gặp tuấn nam.
Trữ Đan Thuần mở con mắt thật to
gắt gao nhìn người đứng ở cửa.
Cả người mặc âu phục , thoạt nhìn rất "Man" , mũi thẳng cao , da không tỳ vết , con mắt đen như mã não, khuôn mặt tuấn mỹ , dáng dấp kia có thể so với đại minh tinh .
Anh ta tên là Nghiêm Túc ! Đối tượng mà các bà mai vốn thi nhau - Tổng tài công ty Hằng Tinh.
Cô quả thực không thể tin được, anh có thời gian đến nhà làm
phu quân ? A, không!
Tất cả đều do cha
gọi như vậy , phải nói là có thời gian đến nhà làm chồng cô?
Cha mẹ như thế
nào lại quen biết với anh .Có người nói không ít các tiểu thư nhà giàu muốn lấy anh ta làm chồng . Còn cô chỉ là học sinh phổ thông.
" Cha vợ , mẹ vợ , con là Nghiêm Túc." Nghiêm Túc rất có lễ phép chào hỏi ông - bà Trữ.
Thế nhưng , anh
lại dùng ánh mắt đánh giá hai bên trái phải để tiếp cận
người quê mùa kia . Trong lòng suy đoán , chẳng lẽ đây là vợ mình? .... Khóe miệng
co giật ,
hi vọng không phải.
" Ngài hạ cố đến chơi tệ xá , kẻ hèn này thật vinh hạnh .." Ông Trữ mở miệng.
" Ông ngậm miệng lại !" Bà Trữ
hung dữ trừng mắt liếc ông một cái , người kia rất nghe lời đem câu nói còn lại nuốt xuống bụng ." Ông nhà tôi bị bệnh, không cần để ý đến ông ấy. Mời tiên sinh ngồi xuống , Tiểu Thuần , rót trà cho khách!"
Trữ Đan Thuần chậm rãi
lấy cốc nước ở bên cạnh, động tác
lấy trà ra rất chậm.
Thì ra anh ta lại là một anh chàng đẹp trai ! Nhưng cô là một cô gái xinh đẹp thế kỉ 21 , ủng hộ phong trào tự do yêu đương đến với nhau !
Song , như vậy cũng tốt ,
ánh mắt của anh ta rất kén chọn , chắc chắn sẽ không thèm để ý đến cô !
Nghiêm Túc nhìn
dáng dấp Trữ Đan Thuần đang đi pha trà, hình ảnh lúc kẹt xe xuất hiện. Fuck , dĩ nhiên đồng hồ đổ chuông 3h16p.
Nhưng trên mặt anh vẫn lộ vẻ mỉm cười như cũ : "Ông nội nói , bảo cháu đón...... Đan Thuần về nhà , bồi dưỡng ....... Cảm tình ." Lúc đó anh nghe tên của
Trữ Đan Thuần , còn đang suy nghĩ , không biết cô gái
này có phải
là " Đan Thuần" hay "Đan Xuẩn." ?
" A , thế này đi , Tiểu Thuần đi thu dọn hành lý!"
Bà Trữ vừa đi ngâm lá trà vừa
bảo Đan Thuần , nhưng thấy cô cho từng miếng từng miếng lá vào trong ấm , liền quát to : "Trữ Đan Thuần ! Con nhanh nhẹn cho bà già này cái!"
Nghiêm Túc
rất không hi vọng điều này xảy ra , cô quả nhiên là vị hôn thê .......... Tuy rằng
vừa
gặp chỉ có ba người trong phòng , cũng rất hoài nghi là cô , nhưng không muốn thừa nhận. Hiện tại .........phải biết chấp nhận sự thật thôi .
Nhưng , nhìn cô quê mùa như vậy , người hầu trong nhà cũng sẽ coi thường cô chứ đừng nói đến ông nội. Trong mắt anh hiện lên một tia giảo hoạt không ai phát hiện.
Trữ Đan Thuần bị bà Trữ quát lên một tiếng , lại càng hoảng sợ , tăng tốc độ cho lá vào nước trà.
"Này." Cô đưa cái chén cho Nghiêm Túc , thờ ơ như không.
Nghiêm Túc buồn cười nhìn cô , cô không lấy lòng anh giống như những người con gái khác , lại còn ra vẻ không thèm đếm xỉa tới.
" Tiểu Thuần , thu dọn hành lý đi." Bà Trữ ra mệnh lệnh.
Trữ Đan Thuần sửng sốt : "Vì sao?"
"Nghiêm Túc đón con về nhà ở."
" Cái gì?" Trữ Đan Thuần cả kinh , rất nhanh khôi phục bình tĩnh . Hiện tại với bộ dáng này của cô , người đàn ông kia sợ rằng đến liếc mắt cũng không muốn.
"Con biết rồi." Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.Vn
Nghiêm Túc vô cùng kinh ngạc nhìn Trữ Đan Thuần thay đổi thái độ , so với thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn. Nhưng, cô rất nghe lời bà Trữ nói , thật sự là " Đan Xuẩn."Có nhà nhưng không thể về
Trong lòng Trữ Đan Thuần không cam tâm tình nguyện mà đi theo phía sau Nghiêm Túc, rời khỏi nhà mình.
Chỉ có điều, cô sẽ trở về rất nhanh.!
"Ông nội đã giúp cô chuyển đến trường cao trung Thiển Viên học. Ngày mai cô phải lên trường báo danh." Lúc Nghiêm Túc mở cửa xe đột nhiên mở miệng. Anh có thể thấy được rằng cô không tình nguyện muốn đi. Thực sự là không thể ngờ. Hóa ra vẫn còn phụ nữ cự tuyệt mình ! F.u.c.k ! Anh thấy thật khó chịu.
"A." Trữ Đan Thuần miễn cưỡng đáp lại, mở cửa xe ngồi đằng sau. Không
muốn chuyển trường nhưng lại phải chuyển , cô cũng không muốn bị người khác nhận ra.
Cô gái này, lại ngồi ở ghế phía sau mình ! Tại sao lại không có hứng thú với mình ?! Nghiêm Túc nhìn xuyên qua kính chiếu hậu quan sát Trữ Đan Thuần . Quên đi, cô ngồi phía sau càng tốt. Thật sự là .... ảnh hưởng tới bộ mặt thành phố.
Xe đỗ ở cổng của biệt thự . Trữ Đan Thuần vô cùng kinh ngạc nhìn biệt thự năm tầng cao ngất , người này ........Thật đúng là TM có tiền !
Nhìn đồ trang trí kia xem, quả thực là một người giàu có mới mua nổi !
Cô tức giận bất bình xuống xe , dùng sức đóng cửa xe.
Nghiêm Túc đi vào trong sân , đột nhiên nghe một tiếng "thình thịch" ,
anh quay đầu lại nhìn xem 'người kia'
có bị 'phần tử' khủng bố hù dọa
hay không? ( người kia là chỉ ông Trương , còn phần tử chỉ Đan Thuần )
Kết quả là thấy Trữ Đan Thuần nâng hành lý của cô xuống xe. Miệng anh co giật một cái , không hề để ý tới cô.
"Xin chào , vất vả quá. Cháu là Trữ Đan Thuần." Trữ Đan Thuần hướng về phía Ông Trương chào hỏi.
Ông Trương ngẩng đầu , nhìn trang phục thổ dân của cô gái trước mặt, vốn không muốn để ý nhưng thấy cô ăn nói rất lễ phép . Hơn nữa giọngnói rất ngọt , dáng tươi cười có vẻ thấu tình đạt lý : "Tiểu thư , xin chào."
"Sau này ở đây cháu nhờ bác chỉ bảo ! Nhà cháu cũng trồng rất nhiều cây."
Cô nhìn trong phòng trồng không ít hoa cỏ nhỏ , cô không thích những đóa hoa to đẹp quá mức. Đó là lý do mà cô nhìn những đóa hoa nhỏ không chớp mắt.
"Đương nhiên là được, tôi rất hoan nghênh!" Ông Trương cười ha hả nói . Xem ra, công việc sau này của ông sẽ rất thú vị.
"Cháu đi trước đây , tạm biệt!" Trữ Đan Thuần nói xong , đuổi theo tên Nghiêm Túc. Cái người đàn ông kia , cũng không thèm chờ mình á...
Ông Trương nhìn bóng lưng Trữ Đan Thuần , tâm tình đột nhiên tốt hẳn lên ,
còn khẽ ngâm một khúc ca.
Vào trong biệt thự , người ngồi trước mặt ở ghế sô pha có khả năng rất lớn là ông nội. Ông mỉm cười nhìn Nghiêm Túc và Trữ Đan Thuần, cũng không bởi vì trang phục thổ dân quê mùa của Đan Thuần mà nét mặt ông thay đổi.
Bên trái bên phải là người hầu , đều nhìn Trữ Đan Thuần khinh bỉ. Cô chủ tương lai của họ , không thể l&agrav